Do đó dọc bên hàng rào phân ranh
tôi trồng một hàng sả. Vào gần Tết, sả tới lúc phải nhổ nếu không sẽ đâm ra nhánh
non để bắt đầu vụ tới, lúc đó sả chỉ là lá chứ không là củ. Tôi đào lên cả bụi,
chặt sạch đem biếu cho bà con bào ra để dành trong tủ lạnh ăn từ từ. Nơi tôi
tặng nhiều nhất là chùa. Các vị đạo hữu sẽ để dành nấu cà ri chay, đậu hủ ướp
sả chiên và nhiều món khác để mời các đoàn hành hương đến chùa lạy Phật vào dịp
Tết.
Để lại vài tép sả còn cả rễ, tôi
lại đào đất và đặt nó xuống. Thế là có lại một hàng sả mới trồng. Nói vậy chứ
tôi cũng thủ cẳng, để lại một bụi khá to phòng khi muốn ăn sả tươi thì cũng
có ngoài vườn.
Thuở mới đến, ông chồng tôi còn
khỏe mạnh. Chủ nhà cũ để lại một mớ cây gỗ nho nhỏ sau vườn. Chúng tôi cùng nhau
làm một giàn bầu. Ôi chao giàn bầu trái sai ơi là sai. Trái cứ treo lủng lẳng
dài thòng. Đó là giống bầu bông mà sau này hột giống tôi gửi cho các bạn trồng
ở nhiều nơi, kể cả Canada.
Thật ra không phải tự nó sai trái mà tôi mỗi sáng sớm đều ra thụ phấn cho nó.
Khi thụ phấn đúng cách thì 90% trái sẽ đậu. Khi chàng tôi yếu, cái giàn bầu
đã cũ và xập, tôi ươm hột và biến nó thành bầu đất, thả nó bò lang thang. Chà
cũng sai trái chả thua ai. Nhưng chỉ tội là do nằm trên đất nên phần tiếp xúc
với đất da nó không bóng láng đẹp như bầu giàn.
Con tôi cứ thỉnh thoảng ghé nhà
lấy một ít đem biếu cho các bạn chung sở. Còn tôi, sáng cắt bầu, bỏ vào giỏ trước
đạp xe đem đi cho. Đôi khi cắt bỏ bao đem lên khu chợ ABC biếu cho mấy bà má
bán rau trước chợ. Có má tặng lại quyển báo gọi là cám ơn. Nhiều quá tôi cắt
khúc muối làm bầu chua, cắt nhỏ phơi làm bầu khô. Các bạn có từng ăn canh
chua bầu chưa? Rất ngon, vị chua thanh đạm. Vài lát cá, bầu muối chua xắt lát
mỏng , rau ngò gai hay lá quế, vài lát ớt, nêm gia vị, sẽ
|
có một món ăn thật
tuyệt. Còn bầu khô có thể kho với cá hay thịt, sẽ dai dai, ngọt ngọt rất bắt
cơm. Đó là những món ăn nhà quê , dân dã của những người dân miền Trung lão lụt
quanh năm. Khỏi nói đến rau, vì rau trồng
không thiếu loại gì. Cứ lên xanh là cắt để ăn, để biếu. Bởi nếu không cắt thì
nó sẽ già mất ngon. Hẹ chợ bán là loại hẹ lá to nhưng không thơm mấy, hẹ nhà
trồng lá không lớn lắm nhưng rất thơm. Khi bị cảm, ho, nấu tô canh hẹ sẽ cảm
thấy ấm lòng. Bây giờ người ta nghiên cứu, phân tích tất cả các loại rau,
trái Việt Nam
đều có vị thuốc, có khi thổi phồng lên nghe như thuốc tiên. Thì ra dân nhà
nghèo sống bằng thảo dược. Tôi đôi lúc không tin như thế, nhưng cũng phải
công nhận có những loại rau cỏ dân dã, nhưng có bài thuốc bổ ích cho con người.
Như bạn ho nhiều thì cây rau tần dài lá có thể giúp được giảm ho. Hoặc
cây nha đam hay còn gọi là cây lô hội là một loại cây trị phỏng khá tốt. Nếu
đôi mắt có ghèn hay bị nhặm mắt thì phần trong thân là sẽ là một bài thuốc đắp
mắt khá tốt. Nhưng đừng bao giờ cho mũ hay chất nhờn vương vào mắt sẽ rất
nguy hiểm.
Úy chà! tôi không biết gì về thuốc
men đâu các bạn. Tôi hay "Xưa bày nay bắt chước" tôi thực hành rồi
thấy cũng đúng nên ba hoa chít chòe vậy thôi. Xin đừng cười hay rượt tôi chạy
vì tội chưa học y mà ra làm bác sĩ.
Ngày tôi mới tới căn nhà này vườn
hoang chả có cây gì. Thế là máu nhà vườn nổi lên, tôi phóng nọc rồi mua cây về
trồng. Thật ra cây cũng có trái ngon lành, nhưng giống không tốt mấy và cũng
không biết cách đề phòng sâu bọ nên trái nhiều mà ăn chẳng bao nhiêu. (còn tiếp)
|
No comments:
Post a Comment