Friday, November 20, 2015

Thơ: MỜI MUA NHÃN - Nguyễn Thị Thêm


Bút Ký: PARIS CÓ GÌ LẠ KHÔNG EM - NKP



Chúng tôi ri San Jose vào mt ngày mưa bun m đm....nhng áng mây đen xám xt c khung tri, lá vàng rơi ngp khp nhng con đường...Hàng cây xơ xác hai bên đường như nhng b xương cách trí phơi mình dưới bu tri thu...gió cun xoáy mang theo xác lá bay khp phương tri...Tròi mưa lt ph, nhng ht mưa phùn nh như ht sương mang vào lòng người nhiu bâng khuâng..lng đng...Căn nhà m khut trong mưa ch còn li mt chm phá nh nhoi, m nht. Xe đưa c nhà vào phi trường gia trưa, c mt không gian náo nhit, tưng bng như mt phiên ch xuân, tiếng nói cười, tiếng nhân viên phi trường to nên bu không khí sôi đng, tràn đy sc sng...Tôi bước nhng bước chân nh tênh như lướt nh trên qung trường ch chuyến bay
sang Pháp. Cm giác háo hc và bn chn lâu lm ri mi thc gic trong tôi..Gic mơ xa xôi lm đã biến thành s thc.. Ba lê, th đô ca ánh sáng và văn minh, Roma vi nhng cung đin, nhà th lng ly, thánh đa ca Ki Tô giáo, nhng thành ph lãng mn đy mê hoc đang vy tay đón ch. Đón chúng tôi ti phi trường là mt đng hương lanh li, vui tính... Qua Mn, tôi có khái nim tht đp v Balê,🗼 nhng đường ph c kính hai bên đường cho tôi cm giác đang lùi v mt thế k xa xăm, c kính ca thi phong kiến xa xưa...Paris và Saigon có nhng kiến trúc, ph phường tương t nhau...Hàng quán hai bên đường tp np, dân Pháp x dng xe đin ngm, gn máy ging như người Sài gòn. Dân chúng đi b nhiu nên hu hết vóc dáng ai cũng thon th, xinh
tươi. Cuc sng đt đ và tin nghi so vi Hoa Kỳ cách xa nhưng bánh mì, bánh ngt,cà phê Pháp tht tuyt vi...dân Pháp ăn ung khoan thai, thc ăn được chi chut công phu, ngon ming. Chúng tôi hoà vào nhp sng nơi đây: đi xe đin ngm, xe buýt, th b đến quán ăn, rong chơi khoan thai, thoi mái,cm giác l lm ny chưa bao gi có được M...Đường hm được người dân tn dng bán trái cây, m phm, qun áo, người ngh sĩ thi kèn, ca hát vang di c mt góc tri...Ri quán ăn, v phòng tr, tôi chìm nhanh vào gic ng sau mười my gi mt mi vi chuyến bay...Trong mơ nhng cung đin và các nàng tiên chp chn bao quanh ru tôi vào cõi thn tiên ca thi thơ u ngt ngào...
NKP

Thơ: TÌNH CON - Ngọc Hải


Thơ: NHỚ TRƯỜNG XƯA - TRƯƠNG NAM


Thơ: LỖ TAI CÂY - Lệ Quyên


Friday, November 6, 2015

Thơ: DÁNG THU - ĐNMT Diệu-Ngọc


Thơ: MỪNG EM - Nguyễn thị Thêm


Thơ: MỘT KHI TÌNH ĐÃ VÀNG PHAI - Từ Tú Trinh


Thơ: TRÚNG VÉ SỐ - Hoàng Dũng


Hồi Ký: ĐÓI (1) - Nguyễn thị Thêm




Ông Hoàng không thể nào ngủ lại được. Cơn đói như một lũ sâu bọ  đang bò vào xâu xé cơ thể ông. Cơn đói quái ác nó lôi ông ra khỏi giấc ngủ đầy mộng mị. Nó trườn vào từng thớ thịt của cơ thể. Nó đang tranh nhau tìm một chỗ đứng trong cái bao tử trống rỗng của ông. Nó gào lên từng lúc làm ông mím môi chịu đựng.
Ông đảo mắt nhìn quanh, căn phòng vắng, đèn lờ mờ nên ông không biết bây giờ là mấy giờ. Chiều qua lúc cô y tá đem cơm vào, ông mệt quá không ăn. Cô ta để lại phòng một hồi lâu rồi tới tối cô ta bưng ra ngoài.  Ông đã ngủ như vậy đến bây giờ. Ông muốn lên tiếng để kêu người, báo cho họ biết là ông đang đói. Họ có thể cho ông ăn chút chi đó lót dạ. Thế nhưng miệng khô khốc, chân tay cứng ngắt, muốn nhúc nhích mà nó vẫn nằm một chỗ im lìm như thách thức với ông.
Ông lại nghĩ đến ngày xưa mà thèm bát cơm nóng hổi mạ ông vừa bới ra khỏi nồi. Bát cơm nấu bằng gạo mới đầu mùa vừa xay về. Mạ ông nấu trong cái nồi đất bằng lửa rơm. Cơm cạn, bà ghế xuống đặt một bên bếp lửa. Cào tro nóng để dưới và một ít xung quanh. Trên cái cà ràng ba chân đó bà kho một nồi cá nục còn tươi chong mới từ biển về. Những lát ớt đỏ rực nổi trên mặt cá , mùi ruốc kho chung bốc lên thơm lừng. Đĩa rau lang luộc còn nóng hổi quyến rũ cơn háo ăn của tuổi mới lớn.


Thỉnh thoảng mạ ông còn kho nước ruốc thật ngon, những củ nén giã dập với ớt nằm xen lẫn những miếng thịt ba chỉ thái mỏng, hành lá xắt nhỏ thơm thật là thơm. Cái mùi thơm của ruốc tươi quê nhà. Cái mùi của Huế, của quê hương Quảng Trị yêu thương. Bà làm một rỗ rau chơ lấy từ dưới sông lên với đủ các loại rau thơm trộn lẫn vào. Màu sắc của rỗ rau mới bắt mắt làm sao.
Gắp một đũa đầy rau chơ, chấm vào tô nước ruốc kho loãng ăn với cơm nóng sao mà ngon quá đỗi. Ớt tăn tăn đầu lưỡi, ớt giựt giựt chân tóc làm toát cả mồ hôi. Vừa ăn vừa hít hà xuýt xoa mới đúng điệu ăn cay.
Nhưng có lẽ món mà ông khoái nhất là trái vã và cà pháo, thêm ít rau sống chấm với ruốc. Cái món ruột này chỉ có quê ông mới có, vì vã là một giống cây rất khó trồng. Vì vậy, mỗi khi được về phép thăm nhà, các bà chị họ lúc nào cũng làm " Mời cậu mi ăn một bửa cà vã  cho bưa, mai tê khỏi thèm". Món ăn vừa rẻ tiền, vừa tình nghĩa mà ông không thể nào quên.
Này nhé, lấy một miếng vã, kẹp thêm tí rau thơm quẹt vào tô ruốc thật ngon có chanh , đường , tỏi, ớt . Cắn một cái, nhai  vào miệng, nghe tiếng rào rạo giòn giòn của vã, của cà . Ôi chao! Nó ngon không có cao lương mỹ vị nào bằng. Có hôm mạ ông đi chợ trưa về, bà mua một miếng thịt heo luộc sẳn, một ít bún tươi. Lấy nước mắm thật ngon, cắt vài lát ớt bỏ vào.  Thế

là mấy mẹ con ăn bún với thịt luộc ngon sao quá là ngon. Heo được nuôi bằng cám, chuối trong vườn, con heo không to, thịt chắc, ít mỡ. Lát thịt luộc đậm đà ngon nhất nhớ mãi không quên.
Chỉ nghĩ đến món ăn thôi mà nước miếng đã tràn đầy miệng, chảy cả ra ngoài. Ông tìm cách nuốt nhưng sao nó vẫn ào ạt tràn về. Nhớ quá. những món ăn dân dã nhà quê mà ngon ngọt vô cùng. Có lẽ không có món ăn nào ngon bằng những món ăn do đích tay mẹ nấu cho con khi tuổi vừa mới lớn. Những món ăn đó đi vào khứu giác, vị giác và tri giác đầu đời nên nó in đậm và gây nhớ mỗi khi nghĩ đến một bữa ăn khi bụng đang đói.
Ông cũng có những ngày vàng son khi trong túi có tiền. Những bữa ăn đầy đủ thịt cá, bia rượu và gái đẹp. Những bữa ăn đó rộn ràng tiếng cười, tiếng nói, tiếng nhạc và cả tiếng chưởi thề. Những bữa ăn cho quên đời, quên cái chết đeo sau lưng không biết quật ngã ông lúc nào. Những bữa ăn hoang phí. Nhớ nhà da diết mượn rượu giải sầu, mượn gái cho quên đời, mượn thiên hạ làm vui đời lính. Cũng có những lúc bên mâm cơm linh đình ông ngồi ăn mà nuốt không vô. Nỗi buồn dâng lên đầy ứ khi nghe tin một người bạn thân vừa từ giả cuộc chơi hay nâng ly rượu tiễn đưa một thuộc hạ vừa nằm xuống.
(xem tiếp Phần 2)