Sunday, January 29, 2017

Bút Ký: ĐÓN GIAO THỪA - ĐNMT



Tiếng đại hồng chung thong-thả vang vang trong màn đêm tĩnh-mịch. Ánh đèn màu quanh chùa dịu-dàng tỏa sáng hình tượng Quán-Thế-Âm Bồ-Tát vọng hướng xa-xăm với tâm từ tỏa ngát ngàn phương. Ngài Di-Lặc với nụ cười hoan-hỷ vẫn an-nhiên tự-tại sưởi ấm lòng người trong cái giá lạnh mùa đông. Ánh đèn xe vẫn tiếp tục từng chiếc một rẽ vào khuôn viên chùa Giác-Quang.
Hồi kinh sám-hối cuối năm đà dứt. Với những nụ cười thành kính Phật-tử rời chánh-điện sang phòng ăn dạo chợ tết. Giới trẻ thì nhanh chân xuyên qua bãi đậu xe hướng đông đến nhà sinh-hoạt của gia-đình Phật-tử Minh-Đức để tham-gia những trò chơi đón xuân vui nhộn, cũng như thưởng-thức món hủ tiếu chay đậm-đà trong cái lạnh bên ngoài.
Những đòn bánh tét đậu, ba màu, chuối, và bánh chưng luôn hấp-dẫn mọi người. Nầy nhé cô hàng nước khéo léo đưa những cây mía vào máy ép, rồi chuyền sang người bên cạnh vô ly không kịp với sự mong chờ được thưởng thức lại hương vị ngọt thanh đậm-đà thoang thoảng vị thơm của tắc. Cạnh đó là những hủ cà-pháo muối đang vơi dần theo nhịp nhích của khách hàng. Chả, bì, khổ qua kho, mắm thái, bánh ích lá gai, bánh bột lọc, xôi cúc ... tất cả thật hấp-dẫn. Quầy hàng hết thật lẹ vì đây là những món ăn quê-hương ngày nào.
Chuông trống bát-nhã bắt đầu vang lên trong giờ phút cuối của đêm 30 năm Bính-Thân. Câu kinh Bát-Nhã hòa vang thành kính trong chánh-điện, cùng hồi hướng cho tất-cả chúng sanh đều trọn thành Phật đạo hòa cùng chuông mõ đem êm-ấm cho người viễn xứ. Thành kính cuối đầu cùng chư Phật....
Tiếng pháo lách-tách đùng rộn-ràng nổi lên, xác pháo đỏ hồng tung tóe khắp nơi, rồi tiếng chiêng trống, chập chẻng hùng-hậu theo bước chân đoàn lân từ trung-tâm sinh-hoạt nhanh nhẹn đến trước chánh-điện giỡn cùng pháo, rồi tiến vào chánh-điện lễ Phật theo tiếng trống nhịp nhàng. Mọi người cũng háo-hức chạy theo chân lân, vào chánh-điện sát theo vách mà theo dõi đội lân đón giao-thừa. Điện-thoại đưa cao tí tách chụp hình, quây phim. Những cánh tay ra sức thảy tiền cho lân, địa, ăn. Những cánh tay nhỏ bé len lỏi dưới chân người lớn đút tiền cho lân ăn, len lén rờ đầu lân một cách thích thú mặc cho địa dành ăn. Cũng có những bé đeo cứng cha mẹ vì sợ tiếng pháo, vì sợ ông lân. Và... cũng có những chú địa vượt khỏi ba má mà vào ăn tiền phụ, thật ngộ-nghĩnh dễ thương. Lân, địa cũng lịch-sự dụi đầu vui vẻ cùng các nhí... Lân, địa tha-hồ ăn cam, quýt... bụng lại càng to thêm... Những cú nhảy, leo, lăn của ba con lân làm say mê mọi người. Cựu đoàn-sinh cũng trở về tiếp sức đàn em, làm những trụ đứng vững vàng để các em biểu-diễn trên vai với câu chúc "an-khang thịnh-vượng" trải dài từ miệng lân hòa lẫn với tiếng vỗ tay dòn dã.


Lân nhè nhẹ lắc lư mà ngủ,
Phe phẩy quạt phe bụng địa nằm!
 Trống dồn dập nhảy chàng lân,
 Địa duyên dáng múa cười tươi an nhàn.

Tiếng trống lơi nhẹ đoàn lân cúi chào rồi lại rộn-ràng nhịp nhàng lùi ra sân. Mọi người quyến-luyến nối đuôi để được nhìn thấy những gương mặt tí hon tập-tễnh nhuễ-nhại mồ-hôi theo chân anh chị trở về đoàn quán.
Khói pháo và nhang hòa quyện cành mai nhành đào lủng lẳng bao lì-xì đỏ mang hương vị tết Việt-Nam vô cùng ấm cúng trong mái ấm gia-đình chùa Giác-Quang. Hàng dài từng bước nhích đến chúc tết thầy, vui cười nhận bao lì-xì. Bài kinh bát cú là bài học đầu năm lồng phần thưởng thi-vị đầu năm mọi người vui vui lắm.
Mọi người sang phòng ăn thưởng-thức chén cháo nóng thơm phưng-phức, rồi ly siêu nước ngọt-ngào, vui vẻ chúc mừng thăm hỏi bên ly trà nóng ấm thân tình.
Trong nhà bếp vẫn có những người tiếp tục chuẩn-bị thức ăn cho những ngày tết, những bàn tay khéo-léo, tấm lòng lương-thiện, có mặt từ năm giờ sáng rồi rời chùa cũng gần nửa đêm, ngày này qua ngày khác, để hàng tuần phật-tử no lòng sau giờ lễ Phật. Rồi những món ăn thuần-túy của quê nhà vào hộp giúp những người bận-bịu vì công ăn việc làm vẫn có cơ hội ăn chay... Và giúp chùa có phương-tiện trang-trải hóa đơn hàng tháng hay gầy dựng cơ-sở vật chất cho người Việt có nơi sinh-hoạt về văn-hóa, ngôn-ngữ, tín-ngưỡng của mình.
Những gương mặt già nua thật hạnh-phúc vui vẻ ngồi bên cạnh đàn con đang độ tuổi như ngày nào họ mới đến đây, và đàn cháu thì vào độ tuổi con mình ngày nào. Họ chính là những bàn tay đầu tiên ngày nào góp sức gầy dựng ngôi chánh-điện nhỏ bé nghèo nàn, và giờ này ngôi chùa khang-trang hơn cũng là lúc vô-thường đến nên những người đi trước dần dần trở về với cát bụi. Tre tàn măng mọc, măng sống cạnh hồ nước ngọt trong lại tiếp nối là thân tre bền vững theo ngày tháng.
Không phải vì nói nhiều,
Mới xứng danh trì pháp,
Những ai tuy nghe ít,
Nhưng thân hành đúng pháp,
Không phóng túng chánh pháp,
Mới xứng danh trì pháp.
(Pháp Cú 259)
Giao-thừa Đinh-Dậu phong bì đỏ,
Pháp Cú trong bao tỏ lý chân,
Hồi chuông tiếng mõ xa gần,
Sương khuya nhẹ bước tâm thần thảnh-thơi.
Mùng một tết Đinh-Dậu

Thơ: NỖI NHỚ NHẸ LEN - Ngũ Long Công Chúa



Thơ: BIẾT ĐẾN XUÂN NÀO - Chi Nguyễn


Thơ: QUÊ HƯƠNG THƯƠNG NHỚ - Hồng Sang






Saturday, January 28, 2017

Bút ký: CHÚC MỪNG NĂM MỚI - Nguyễn thị Thêm



Còn 2 phút nữa là Giao thừa.

Dưới nhà, con gái đang chuẩn bị đốt hương.
Bàn thờ được đặt trước nhà. Bình hoa thật tươi rạng rỡ, Trái cây đầy ắp "Cầu Dừa Đủ Thơm Xoài, Nho Táo.
Bánh chưng, mứt, chè làm một bàn.
Hương đèn trang nghiêm, con tôi đốt hương khấn vái. Cầu nguyện một năm mới thật an lành, Cầu nguyện cho chồng tôi sức khỏe tốt hơn, Cho con tôi công việc làm ăn thuận lợi. Mọi việc hạnh thông.
Cầu nguyện cho thế giới an lạc, người người ấm no hạnh phúc.
Xin giảm bớt những tai trời, ách nước , những khủng bố giết người.
12 giờ rồi. 
Không có pháo nổ vì khu này toàn là người Mỹ. 
Trên TV đang  vỗ tay Chúc Mừng Năm Mới, nhạc Xuân rộn ràng thật vui.
Đã bước qua năm mới. Năm Đinh Dậu rồi bà con ơi!
Nói theo tuổi ta thì tôi đã 70. 
À ha. Mình đã thất thập cổ lai hi .Ta phải cười hì hì một phát. 
Mừng mình vẫn còn khỏe, còn ăn ngon, ngủ say và có nhiều niềm vui bên bạn bè và gia đình.

70 ta vẫn còn trẻ chán.
Tóc vẫn xanh nhuộm mỗi tháng một lần.
Da nhăn ư? Không! chỉ chút xíu thu phân.
Mắt vẫn sáng lột cườm hồi năm ngoái.
70 tuổi cứ vui như con gái.
Dẫu " gái già " cũng có lắm người theo.
Cháu một bầy kêu réo thật vui thay
Vắng một chút là chàng buồn, chàng gọi.
70 tuổi tôi vẫn còn vương vấn.
Hay làm thơ hay kể lể chuyện tình 
Một nụ cười, đóa hoa nở thật xinh.
Cũng mơ mộng chuyện tình ai không rõ.
70 tuổi vẫn ngây thơ lắm đó.
Hay ngẫn ngơ quên nhớ chuyện trước sau
Mà thường thôi! Chẳng quan trọng lắm đâu.
Tuổi "mận chín" ai không như vậy nhỉ?
Nhưng mà thôi! Xuân này vui một tí.
Khai bút đầu năm tán chút chuyện tuổi đời 
Một năm đã qua, giao thừa đã đến rồi.
Xuân Đinh Dậu, con gà lên tiếng gáy.
Buổi sáng đẹp tươi. Gọi mặt trời thức dậy
Đem bình minh soi sáng khắp thế gian
Bao âm u, đêm tối được xóa tan.
Và tất cả huy hoàng trong Xuân mới..
Cám ơn đời, cho tôi mỗi sáng là một nụ cười đón chào ngày mới
Cám ơn các con, các cháu luôn yêu thương và kính trọng.
Cám ơn bạn bè gần xa đã cho tôi những hình ảnh, những chuyện vui,buồn và biết bao tâm tình mình trao gửi cho nhau trên diễn đàn này.
Chúc tất cả các bạn luôn khỏe mạnh an vui.

CHÚC MỪNG NĂM MỚI.
Nguyễn thị Thêm.

Thơ: CHÚC MỪNG NĂM MỚI - Nguyễn thị Thêm


Thursday, January 26, 2017

Tho: CHUC TET DINH DAU 2017 - Chi Nguyen


But Ky: MUA XUAN CUA TOI - Du Mien



Đã gn 30 năm, tôi tr li con đường này và đng dưới hàng cây hoa Ban n trng xoá đ ngm nhìn nhng dòng xe chy tp np trên ph vi nhng dòng người qua li hi h hoà vào không khí ca ngày 30 tết, mi người lo mua sm đ v cho kp ba cơm chiu cui năm, ch mình tôi lc lng trong cnh tp np hi h đó... Thi gian thm thoát trôi qua đi ngày xưa y và bây gi mt cm giác bi hi khó t, lòng tôi bng thy rưng rưng và mi cnh vt xung quanh tôi đu nhòa đi vì nước mt.
  Đà L
t vào năm 1960, con đường t cây xăng Kim Cúc đến nhà th Chánh Toà ( bây gi là đường Trn Phú ) còn rt hoang sơ và vng v, xe c và người qua li rt ít, thnh thong có vài chiếc xe đp và xe máy chy qua, còn ch yếu là người đi b, Đà Lt lúc đó bun lm.
  Tôi nh
li ngày xưa y, nh đến đa bé con ngày nào được ông bà Ngoi đem v nuôi nng, dy d và cho cháu đi hc... Trường hc khá xa, do đó sut năm hc lp mt phương tin đi hc duy nht ca tôi là ôm c và bám cht vào lưng bà Ngoi đ bà cõng tôi ti trường và đón tôi v hàng ngày, tôi rt thích vì không b mi chân mà li được úp mt vào cái lưng m áp và thân thương ca bà, có đôi lúc tôi đã ng thiếp đi v ti nhà lúc nào mà chng biết. Tôi thích ngm hàng cây thng tp hai bên đường chng biết ai đã trng t bao gi mà lúc nào cũng n hoa trng mut, rt đp, có nhng lúc đi hc v tôi xin bà cho tt xung đ đui bt vài con châu chu trong đám c, vài con dế trong nhng đt hoc nht nhng cánh hoa rng đem v chơi đ hàng vi my đa bn trong xóm.
Ngày ngày qua đi, tôi đã quen thu
c vi tng gc hoa Ban, tng cánh hoa, tng đám c có nhng con châu chu bé xíu xinh xinh và tng đt có dế mèn làm t... Tôi đã biết thơ thn t đó và vi tôi đây là con đường dài nht,
đp nht, nó đã gn bó vi tôi trong sut cuc đi thơ u ca mình.Thế là năm hc đã hết, tôi đã hc xong lp mt nh đôi chân đưa đón ca bà Ngoi, sau đó tôi hc hết cp 1, cp 2, 3 ngày nào tôi cũng đu đi qua con đường này và cũng đi b, cũng lang thang đ ngm tri mây, ngm nhng cánh hoa rơi lng l, nghe tng hi chuông nhà th ngân nga vào mi bui chiu và làm thơ.
  Hai hàng cây ngày càng c
i đi, nhưng hoa càng nhiu và đp hơn, và bà Ngoi tôi cũng thế...
  Dòng đ
i lng l trôi, vi bao thăng trm ca cuc sng, đến nay ông bà Ngoi tôi không còn na, nhưng chính nh đôi chân kỳ diu ca bà Ngoi mà tôi đã bước vào đi bng chính đôi chân ca mình mt cách t tin, vng trãi và cũng là hành trang cho tôi bước vào đi sau này, lúc nào tôi cũng có bà bên cnh.
  Đ
ến nay tui ngh hưu ( 61 tui ) tôi đã có mt gia đình đm m, hnh phúc, tôi đã có con trai, con gái, đã có cháu ni, cháu ngoi, tôi đã có tt c... và tôi cũng đã có mt mùa Xuân vi con đường " hoa Ban trng " tri dài trước mt, sm ut, nhn nhp và vi vã mà tôi đã được đánh đi bi c mt cuc đi đã qua vi con bé ti nghip ngày nào.
  C
m ơn ông bà Ngoi, cm ơn cuc đi và cm ơn mùa Xuân này đã cho tôi đy p nhng yêu thương.

Và : Còn đó bên đ
i nhng du chân
        Nhè nh
sao lòng mãi bâng khuâng
        Êm êm t
ng bước... êm tng bước
        L
ng c hn ta... mưa mùa Xuân
                                        (Thơ Sưu Tầm )

Du Miên