Friday, March 8, 2013

Thơ: EM CHỈ LÀ NHÁNH CỎ - Phương Lan

EMCHILANHANHCO_zpsa9533d15.jpg

Thơ: EM TÔI - THTH

EMTOI_zps7053eb07.jpg

Bút ký: NGÀY SINH NHẬT - NTT





Vậy là thêm một sinh nhật nữa lại về. Lại thêm một ngày 8 tháng 3.
Trời Cali thật thấp, những đám mây báo hiệu một cơn mưa. Những cơn mưa ở đây khiến tôi nhớ những cơn mưa quê nhà da diết. Tôi là dân miền Nam nên tánh tình đôi khi nông nỗi , rất mau tới mà cũng  rất mau quên. Như  những cơn mưa rào miền Nam đột ngột, vôi vã trút xuống, ào ào, mát rượi, rồi ngừng hẳn, trời đất sáng trưng.
Sinh nhật năm nay không như năm ngoái vì bắt đầu từ hôm nay, tôi đã là một người già thật sự ở đất nước này. Tôi lại mĩm cười bâng quơ, khi nhớ lại mình, hình ảnh của tôi những ngày còn bé. Cái con bé cắt tóc bum bê leo trèo chạy nhảy giờ đã là một bà già. Cái tuổi 65 không là gì ở một xứ sở văn minh, thuốc men đầy đủ. Nhưng không hiểu sao tôi thật vui vì mình đã bước tới tuổi này. Có lẽ tại vì cuộc sống của tôi có quá nhiều bi ai trắc trở. Có những lúc vượt lên quá sức khó khăn nên tôi thấy cuộc sống an bình này thật là may mắn và hạnh phúc.
Mỗi sáng thức dậy, làm vệ sinh cá nhân xong là tôi thay đồ lam lạy Phật. Tôi nghiêm túc trong niềm tin tôn giáo của mình. Tôi không xin gì cho tôi, vì tôi tốt hay xấu, có nhiều phước báo hay không là do tôi đã gieo nhân duyên từ kiếp trước. Tôi cầu nguyện cho cha mẹ, anh em, những vong hồn chiến sĩ, những người bạn, người quen nằm xuống. Trong sự chân thành của tôi, nguyện cho họ hiểu và có chút niềm vui khi hương linh họ đang ở trên khoảng không gian cao rộng. Thương yêu hay nghĩ với họ không phải chỉ là hoa quả, hương đèn mà một tấm lòng trân trọng.
Tôi lo điểm tâm cho chồng sau đó, đánh thức anh dậy, cho đi vệ sinh và dùng nước ấm lau mặt lau tay cho anh. Tôi lau chậm rãi cho chồng để thấy mình có rất nhiều phước báo. Càng chăm sóc anh tôi lại càng nghiệm ra một điều về đời sống của một con người. Những hành vi ngớ ngẫn hay bất thường của anh cho tôi thấy sự vô thường của con người trong kiếp sống phù du. Để tôi lắng lòng tôi lại mà sống yên bình không ganh đua hơn thiệt, không tham vọng, điêu ngoa. Vì một con người dù giàu sang, quyền quý tới đâu, khi sức tàn hơi kiệt, cơn bệnh hoành hành thì cũng thật đáng thương.


Tôi lại lan man ở những điều không dính tới đâu. Niềm cảm xúc của tôi tràn lên những con phím trên bàn máy tính. Tôi thật cám ơn những người bạn, người anh đã cùng tôi chuyện trò thăm hỏi trong những tháng ngày qua. Thật sự không có bàn máy này có lẽ tôi buồn và bị trầm cảm. Bởi cả ngày chỉ hai vợ chồng già lủi thủi, mà một người bệnh tánh khí bất thường, chân tay run rẫy thì năm dài tháng rộng tinh thần mình sẽ sa sút không cưởng chế được.
Tôi tri ơn nhiều lắm đất nước đã cưu mang gia đình tôi. Đã cho con tôi có một lối đi chính chắn cho bản thân nó. Đã cho nó có một trái tim nhân ái, chân thật và tự tin. Tôi cám ơn cha mẹ tôi đã sinh tôi ra và nuôi tôi khôn lớn với những kỹ niệm đẹp thời thơ ấu. Cám ơn các anh các chị, các em tôi vẫn dành cho tôi một chỗ đứng thân yêu trong cuộc đời họ. Tôi cám ơn bạn bè chung trường, chung lớp, những người bạn mới quen trên các website, trên những blogs đã yêu thương giúp đở. an ủi tôi những lúc tôi mệt mõi. Cám ơn học trò tôi lúc nào cũng trân trọng quý mến cô giáo dù tôi dạy các em không bao nhiêu. Đã cho các em kiến thức rất ít ỏi và hạn chế của một thuở mới vào nghề. Cám ơn ,cám ơn tất cả với lòng trân trọng yêu thương.
Con người khi sinh ra không thể tự chọn cha mẹ, ngày tháng hay tên tuổi. Tôi cũng vậy, ơn trên đã cho tôi lành lặn và ra đời vào một ngày đặc biệt.  Thật ra ngày sinh nhật của một người con gái như tôi ở VN không ai thèm nhớ, ngay chính tôi tôi cũng thờ ơ. Ngày này chỉ thật sự thành hình là một ngày đặc biệt của tôi là khi con tôi bắt đầu hiểu biết. Chúng tôi mừng sinh nhật cháu và cháu tìm hiểu và chúc sinh nhật lại hai đấng sinh thành. Các cháu càng lớn, những ngày sinh nhật càng thêm giá trị về mặt tinh thần., về sự quan tâm lo lắng. Đó là lý do tôi trân trọng lối giáo dục ở đây.
Hôm qua tôi đã nhận rất nhiều lời chúc của bạn bè, con, cháu, học trò, thân hữu. Tôi hạnh phúc vô cùng vì mình vẫn có được nhiều người quan tâm và thương mến. Tôi tri ân những tình cảm quý hoá đó và mong rằng tôi sẽ giữ được lâu dài.
Con đường còn lại của một đời người không ai có thể biết được, nên một ngày còn hiện hữu là mình sống hết lòng cho những người xung quanh mình. Tôi tự nhủ lòng mình như vậy và vui sống , hoà mình vào không gian yêu thương và gắn bó trong một gia đình.
Năm nay tôi cũng đã 65 tuổi, cái tuổi chính thức được gọi là người già. Tôi nhìn mình trong gương và thấy những nếp nhăn hằn trên mặt, những suy tư làm tóc đổi màu, răng đã biểu tình và cơ thể cũng không còn tráng kiện. Tôi biết mình phải làm gì để có thể hưởng thụ những ngày bonus cho cuộc sống này.
Tôi chân thành cám ơn những lời chúc của các bạn, các em. Mong rằng sang năm cũng ngày 8 tháng 3 tôi vẫn còn hiện hữu và viết vài dòng ngăn ngắn gửi đến cả nhà, những người tôi yêu thương và quý mến.
Trân Trọng
NGUYỄN THỊ THÊM