Friday, October 17, 2014

Tùy Bút: BUỔI SÁNG THU VỀ - Nguyễn Thị Thêm



Tôi nằm trên giường lười biếng. Ngọn gió mát lạnh lùa vào phòng. Đêm qua không ngủ được như bao đêm đã đi qua. Nhìn bên cạnh ông chồng đang ngủ ngon lành. Vì khó khăn  dỗ giấc lại mỗi đêm, nên người tôi thật mõi mệt.
Có phải chăng đến một lúc nào đó người phối ngẫu của mình biến thành một em bé cho mình săn sóc. Người lính già của tôi giờ là một em bé có hơn không thua. Mỗi đêm cứ hai tiếng đồng hồ là chàng thức dây, chàng rên thật lớn, thật tôi nghiệp để gọi tôi thức dây.  Chẳng phải đau đớn ở chỗ nào mà chỉ là dư âm để kêu tôi dậy đở chàng ...đi tiểu.
Có đêm quá mệt tôi nằm lì xem thử chàng làm sao thì tiếng rên cao hơn, âm điệu du dương , bi ai hơn giục tôi phải bằng mọi cách dậy ngay. Thế là tôi bật dậy, qua bên chàng và xoay chân chàng bỏ ra ngoài giường trước, rồi dùng cả hai tay đan lại với nhau sau cổ và kéo chàng lên.
Chưa xong, phải xoa hai vai và lưng cho người khỏi cứng và warm up các bắp thịt.
Thế rồi dìu chàng đứng dậy, Bằng cả hai tay tôi nắm hai tay chàng dìu đi. Chàng như trong cơn mộng du chân bước đi theo tôi mà hai mắt nhắm nghiền.
Vào restroom sát cạnh phòng, dùng tư thế xoay từng chút mời chàng an tọa và  đứng chờ chàng xả bầu tâm sự. 
Tôi cũng trong cơn mê ngủ, hai mắt cay xè, dựa lưng vào vách mà ngủ gà ngủ gật. 
Đoán chàng đã xong, tui dìu chàng đứng lên lại, hai tay kéo hai tay chàng vào phòng. Đặt chàng ngồi lên giường và dùng tư thế xoay người đặt chàng nằm xuống. Gát hai chân chàng lên chiếc gối ôm nhỏ,đắp mền cẩn thận rồi tôi về chỗ nằm. Tôi vừa đặt lưng xuống giường là đã nghe tiếng ngáy quen thuộc của chàng vang lên. Còn tôi thì bừng tỉnh cơn ngái ngủ, lại trăn trở nhiều lần. Tôi ráng tìm cách ngủ lại và rồi  trong cơn mơ màng lại nghe tiếng rên của chàng mời tôi thức dậy. Nhìn lại đồng hồ thì cũng khoảng hai tiếng đồng hồ đã qua.
Mỗi đêm tôi phải dậy khoảng 4 lần như thế. 
-"Đã bảo có mang tã mà, ông cứ đi trong đó cho khỏe", nhưng chàng vẫn là chàng, còn tôi vẫn phải làm công việc của một người vợ phục vụ có lương tâm.

Ủa mà sao tôi lại nói về chuyện phòng the của tôi chi vậy. Tôi đang muốn viết về mùa thu vì hôm nay tôi đã nhận thấy Thu thật sự về thăm tôi xuyên qua cửa sổ.
Sáng nay tôi nằm yên trên giường để nghe Thu về. Nàng Thu huyền diệu của tôi đã bước vào phòng, xoa lên mặt tôi nhẹ nhàng và âu yếm.
Tôi muốn nói một câu dỗi hờn sao Thu đến muộn, nhưng cái mát lạnh, dịu dàng của Thu làm tôi yêu quá đổi. Bao nhiêu mõi mệt tựa hồ tan biến. Tôi nghe mình khoan khoái lạ kỳ.
Ừ Thu đã về, muộn nhưng cũng thật đáng yêu. 

Em đã về đây chị yêu thương.
Len lỏi núi đồi bao dặm đường
Cali nắng nóng  cản em lại
Xuyên cả trời mây, xuyên đại dương.

Em đã về đây buổi sớm mai
Chạy đùa với gió những bước dài.
Dậy mau chị hỡi cùng Thu nhớ.
Cùng em gieo nhẹ những  vần thơ.

Thế là tôi hít một hơi dài không khí mát mẻ của Thu và bước xuống giường. Dưới lầu các cháu tôi đã chuẩn bị đi học.
Hai con bé đang hát nho nhỏ một bài hát vui và cùng cười với nhau. Có cái gì khang khác ngày thường từ nơi chúng. Thì ra hai cháu tôi đã khoác ngoài mỗi đứa một cái áo len. Bé Shannie còn đội trên đầu cái mũ đỏ của ông già Noel. Cháu kêu:
- "Ngoại ngoại! Hôm nay ông già Noel đến thăm ngoại nè" .Và cháu chân sáo vừa nhảy vừa hát một bài nhạc Noel vui. Nhìn cháu lắc lư đuôi tóc tung tăng theo cái đuôi của chiếc mũ tôi thấy mình thật hạnh phúc. Hai cháu tôi  với cái backpack trên lưng và nụ cười trẻ thơ ríu rít:
- Thưa ngoại con đi học.

và thế là cháu tôi đã ra ngoài với cái lạnh nhẹ nhàng đầu thu, với bổn phận và nhiệm vụ của tuổi học trò. Cám ơn thu nhiều lắm đã cho tôi một buổi sáng yêu thương và cho cháu tôi một niềm vui mới để bắt đầu một ngày. 
Thật lòng trong tất cả các mùa tôi thường chờ đợi thu nhiều nhất. Bởi vì Thu đến sẽ xua đi cái nóng giết người của mùa hè cháy bỏng vùng tôi ở. Thu đến để đánh dấu một cái gì thay đổi thật huyền diệu của tạo hóa. Thu được ca tụng không có gì là lạ. Như hôm nay cái lạnh nhẹ nhàng của thu đã mang đến cho tôi một cảm giác thật tuyệt vời.
Thu trải lòng ra với thiên nhiên, với đất trời. Thu khiến người mình hòa chung một nhịp đập nào đó với cây cỏ, với thiên nhiên. Ta hãy ra ngoài trời vào sớm đầu thu để nghe thật khác với bao ngày. Ta sẽ lâng lâng, nhẹ nhàng, hít thật sâu với lạnh lạnh dịu dàng. Ta sẽ nghe cây cỏ thở ra khoan
khoái và thật không ai nhắc nhở ta muốn làm một vài động tác hít thở để cảm nhận sự hòa hợp của đất trời.
Thu là vậy, nhẹ nhàng, dịu dàng như một cô con gái đẹp. Rất e ấp, thẹn thùng mà quyến rũ biết bao nhiêu. Thu sẽ khẻ lùa vào từng khóm lá, nụ hoa. Sẽ nhắc nhở lá thôi đủ rồi một vòng sinh tử. Hãy chuẩn bị chia tay để mầm non nẩy lộc. 
Lá cũng sẽ như người nhẹ nhàng giả từ cành để bay theo gió  Luật tử sinh của tạo vật là như vậy, có diệt thì mầm non mới có thể sinh ra và trường tồn.
Khi nhìn những rừng thu lá vàng tuyệt vời tôi có cảm nhận Thu như một nàng tiên có đôi đủa thật thật mầu nhiệm. Chỉ có thu mới thay đổi đất trời đẹp và man mác như thế.
Và như vậy không ai có thể không yêu mùa thu. Mặc dù Thu không mang lại sự rạng ngời hoa trái trổ lộc đơm bông như Xuân, nhưng nếu không có Thu chuyển mùa thì cái áo Xuân lộng lẫy kia không thể nào khoe sắc. Lá không rụng, mầm không vươn lên thì nụ hoa sẽ không có cơ hội rạng rỡ giữa bầu trời xuân ấm áp.
Thu không như hạ nắng cháy da, rát bỏng mặt, cháy rừng triền miên. Thu không như mùa đông tuyết rơi trắng xóa, lạnh lẽo thê lương. Thu là Thu huyền diệu dễ thương ngần ấy, tuyệt vời dường ấy. Thu như người mới được yêu, còn bở ngở, ngây thơ, rụt rè tay chẳng dám nắm tay, Thu lãng mạn cho thi sĩ thả vần thơ tuyệt đẹp, cho văn nhân trải lòng với sự thay đổi diệu kỳ. Thu là kỷ niệm, là vấn vương. Là tình tự ngọt mềm của yêu đương tha thiết . Là hình ảnh  không phai trong lòng mỗi người đến với Thu bằng rung động chân thành.

Vấn vương màu áo Thu vàng.
Nhẹ phiếm tơ lòng đón Thu sang
Nắm tay Thu bước từng bước nhẹ.
Hôn khẻ vào môi Thu ngỡ ngàng.

Hôn khẻ vào môi cùng rung rẩy
Gió vờn từng cung điệu hân hoan
Muốn ôm tất cả vào trong mộng.
Em hởi nàng thu chốn địa đàng.

Và thế hôm nay Cali đã vào thu thật rồi. Tôi sẽ đẩy chàng trên chiếc xe lăn dạo chơi mùa thu vào mỗi sáng. Tôi sẽ đánh thức những cảm giác của chàng bằng cái đẹp tuyệt vời và mát mẻ của mùa thu.
Tôi sẽ cùng thu hát cho chàng nghe rằng đời luôn là vòng quay bất tận. Hãy vui và chấp nhận mỗi chiếc lá  đều phải vàng để khô rồi rụng xuống. Quá trình có làm mình đau đớn, tổn thương nhưng định luật tạo hóa không bao giờ nhân nhượng với ai. Chấp nhận và vui với những gì hiện hữu. Yêu thương sẽ làm mầm xanh trổi dậy sức sống mới.

Tôi yêu thu và yêu luôn những gì đang có trong tầm tay mình.

Nguyễn thị Thêm.
(Đầu thu 2014)

Mời các bạn thưởng thức hình ảnh thu vàng rất đẹp với tiếng hát Lệ Thu trong bản nhạc " Chiếc lá Thu phai"



 

No comments:

Post a Comment