Monday, March 26, 2012

MƯA ƠI, XIN DỪNG LẠI - Forget Me Not


 
Lang thang tôi đã đi vào Trường Xưa lúc nào cũng không hay. Hai chân tôi lơ đênh dm lên nhng git nước mưa còn đng li trên nn xi măng trong sân trường, nước mưa làm ướt c đôi dép Nht mà tôi đang mang, t nh thì tôi đã thích mang dép Nht, bây gi tr v Long Thành, tôi mun được mang li đôi dép Nht nh bé đ tôi tưởng tôi vn còn là cô bé ca ngày xưa.
Sân trường hôm nay vng v quá, hai dãy lp hc nm im lìm đi din nhau, khung cnh ca ngôi trường vi nhng lp hc rt quen thuc bây gi đã cũ k, mái tôn r sét, nước voi màu trng trên tường đã vàng úa mc meo.  Ngay gia sân trường là ct c, nơi mà mi sáng th hai chúng tôi cùng xếp hàng đ chào quc kỳ, tôi đến ngi ct c, đôi mt nhìn xa xa như tìm li bóng dáng ca mt người, mt người bn mà hu như tôi không bao gi có dp đ nhn làm bn, nhưng nó đ li trong lòng tôi ni tiếc nui mun màng
Tri đã bt đu mưa tr li, tôi vn ngi im nơi nn xi măng ca ct c, k nim ngày xưa như xoay dn tr li trong trí tôi,  nhng ht nước mưa bt đu rơi xung đu tôi, nước mưa làm mt tôi m nht, bng dưng tôi nhìn thy t xa xa các cô cu hc trò mc áo trng qun xanh đang t t dn xe đp bước qua khi cng trường đ đi vào lp hc, các cô n sinh dáng người thon nh ca tui mi ln, mc nhng cái áo dài  trng ngây thơ bước đi thn thùng khi b các anh nam sinh trêu gho, vành nón lá che hng h nhng n cười e thn. Ln trong đám hc sinh đó có mt khuôn mt quen thuc, tôi di mt đ lau nước mưa đng li đã làm mt tôi m nht, tôi mun được nhìn cho rõ khuôn mt đó, mt khuôn mt lúc nào cũng nghiêm ngh, cái n tượng mà tôi còn nh mãi là lúc nào chàng cũng ăn mc rt tươm tt, hu như là tôi ch thy chàng trong b đ hc sinh qun xanh áo trng và lúc nào cũng b áo trong qun rt gn gh.
Tim tôi nhói đau, một nỗi tiếc nuối chợt hiện về sau bao năm xa cách, cũng vì dáng nghiêm nghị của chàng mà tôi không bao giờ dám đến gần chàng, tôi chỉ ngồi xa xa để nhìn chàng trong im lặng. Cũng như bây giờ vậy, tôi cũng ngồi rất xa để nhìn chàng vì chàng không bao giờ là của tôi, chàng chỉ là một bóng mờ trong tâm tư của tôi mà tôi chỉ có thể nghĩ đến nhưng không thể đến gần.
Tôi đng dy lc đu đ nhng git nước mưa rơi xung, hay tôi lc đu đ đy lùi nhng ký c hc trò ca thu 15, tôi ri sân trường đ đi v nhà, đi qua căn nhà mà tôi vn thường thy chàng trong đó, nhà chàng là mt tim bán hàng hoá, nỗi e thẹn của năm xưa làm chân tôi chùng lại, tôi còn nhớ ngày ấy mỗi lần đi ngang qua đây, tôi không bao giờ dám nhìn vào nhà chàng, cũng không bao giờ dám bước chân vào đó để mua hàng, mắt tôi lúc nào cũng nhìn thẳng về phía trước như sợ là chàng biết tôi đang tìm chàng trong đó, nhưng trái tim nhỏ bé của tôi rạo rực một niềm mơ ước, tôi mơ ước chàng hãy nhìn tôi và hiểu thấu trái tim tôi là tôi thật thích chàng, tuổi mới lớn, tuổi mười lăm ôi sao mà vụng dại quá, ngây thơ quá.
Mt hôm tôi đã bm gan đến nhà chàng đ nh chàng dy tôi hc toán, tôi ngu di quá, tôi không biết nói làm sao đ chàng hiu ni lòng ca tôi, tôi ngi im lng đ hc, nhng con s chy lăng tăng trước mt, chúng đùa gin trêu gho cái rt rè cht phát ca tôi, chàng nói gì tôi cũng không hiu, tôi cui đu không dám nhìn vào mt chàng, trái tim tôi thì thào nho nh “nói đi, nói là tôi tht thích chàng đi”, đôi chân tôi đ dưới gm bàn vô tình chm vào chân chàng, tôi đ mt e thn rút chân v, hai bàn tay bây gi mi tht vô duyên làm sao, tôi cm cây bút tay này li sang kia , nhưng hình như vn có mt bàn tay dư tha, mt tôi bám cht vào nhng con s trên t giy trng như là cu tinh ca tôi lúc đó, tôi vn nghe nhng tiếng thì thào hi thúc “sao vy? sao chàng không nói là chàng cũng thích tôi, sao vy? sao vy?”
Ch có vy, thế ri tôi đng dy đi v, trước khi bước ra cng nhà chàng tôi đến bên giếng nước trước nhà, nơi đó có vài chu hoa màu tím, tôi không biết là hoa gì nhưng quay li xin chàng mt đóa hoa, chàng mm cười gt đu chp thun và tôi đã đưa tay hái nhánh hoa màu tím đm, lúc đó tôi không biết tên nó là gì, ri tôi cm đóa hoa trong tay, vội vả trèo lên xe đạp mini của tôi đạp nhanh về nhà vì mắc cỡ, chàng vẫn đứng im lặng nơi ngạch cửa dõi mắt nhìn theo bóng dáng người con gái mà chàng cũng thầm thương trộm nhớ.
Chiến tranh VN đã dng li, cuc đi thay đi, nhà nhà sng trong ni lo s php phòng, cha m tôi lo s cho tương lai các con sau này, lo s em trai tôi phi đi nghĩa v và chết x người, nên đã tìm cách cho em trai tôi vượt biên, vì em còn nh nên tôi đã được cha m giao cho nhim v là đi chung vi em đ lo cho em, mt đêm tri đen ti, tôi và em đã xung tàu ri khi VN, bỏ lại nơi quê nhà một mối tình trong câm lặng, tôi đã cất giấu nó trong tim tôi qua bao năm tháng tha phương.
Sau hơn 34 năm trên x người, tôi tình c gp li chàng, vn là đôi mt đó, đôi mt mà tôi đã thy chàng nhìn tôi lúc bé, và bây gi vn vy, chàng vn nhìn tôi như vy, nó xa vi ngăn cách làm sao nhưng li n cha mt tâm tư mà không th nói ra. Tôi hi chàng "ti sao anh không đến tìm em?", chàng tr li "anh có đến tìm em mt ln, nhưng em không có nhà", bây gi tôi đã tri qua bao giông bão trong đi nên đã hiu được s phn là gì, và tôi hiu hình như là tình ca chúng tôi có mt cái gì làm cho ngăn cách.
Tôi li hi chàng "sao anh không đến tìm em ln na?", chàng tht thà tr li "nhà anh nghèo, anh đã ly hết can đm đến tìm em mt ln, làm sao dám đến thêm ln na?", ôi duyên s ôi, tôi mang trong lòng mt tình yêu mà không biết làm sao th l ch vì quá ngây ngô, chàng cũng yêu tôi nhưng cũng không dám đến gn tôi vì nghĩ là cha m tôi giàu có, chàng không làm sao sánh  được cùng tôi. Khi tôi hiu ra điu này, nước mt tôi rơi như nhng git nước mưa bun rơi trong lòng người thiếu phụ nay tui đã ngũ tun
Ảnh:  Google
Bây gi tôi đã hiu cánh hoa màu tím đm mà tôi hái nhà chàng, đó là màu hoa ngăn cách, màu ca đ v. Cuc tình ca chúng tôi chưa bt đu nhưng không bao gi thành tu vì tôi đã l vng di hái đi cánh hoa màu tím, màu ca tan tác, chia phôi. Chàng làm tng cho tôi mt bài thơ, đã 34 năm ri mà chàng vn còn nh đến dáng tôi bé nh xinh xinh cm cánh màu tím, đường em v thênh thang bóng nh, anh đng dõi mt trong theo, trông ngóng bóng dáng em đã 34 năm ri, tình yêu đng li như không bao gi nht phai, ta h như tên gi ca loài hoa mà tôi đã hái đi năm nào nơi giếng nước nhà chàng "Forget Me Not", loài hoa có mùi hương đm đà, du ngt, ngt như tình yêu ca chúng tôi, đm đà như nhng tâm tư mà chúng tôi dành cho nhau, bây gi ch còn là tình bn, tôi quý mến tình bn này vì tôi thiếu n chàng, tôi  đã hái đi mt cánh hoa đ người ch ca nó ôm mãi ni nim, ni nim nh nhung thm kín mà chàng đã ct gi by lâu nay.
Đêm nay tri li đ mưa, tôi nm nghe tiếng mưa rơi hòa trong tiếng th nhè nh ca chng tôi, mt git nước mt rơi xung gi. Cơn mưa vn tiếp tc rơi, nó kéo dài bun bã gia đêm trường tr tch, dài như na qung đi nghèo khó mà chàng phi tri qua đ cưu mang gánh vác trên vai mt gia đình t ngày tôi ri khi VN . Tôi cm thương cho người bn cùng trường đã mt ln trong cuc đi tưởng đã cùng tôi mơ mng yêu đương lãng mng nhưng mng đã không thành.
Tiếng hát nhè nhẹ của bản nhạc nào đó vừa trổi lên như lời nguyện ước của tôi dành cho chàng “Mưa ơi, xin dừng lại nơi đây, để những giọt nắng vàng óng ánh mang đến niềm vui và hạnh phúc tràn đầy cho người đàn ông mà đã một lần trong đời tôi đã ao ước được cùng tôi nói tiếng thương yêu.”

No comments:

Post a Comment