Saturday, April 23, 2016

Bút Ký: THĂM CON (1) - Nguyễn thị Thêm



Chào các bạn,

Tôi đã trở về nhà sau 4 tuần đi Nhật thăm con và cháu.
Phải nói là một chuyến đi lịch sử và nhiều kỷ niệm. Nhất là được đến và cư ngụ trong một căn cứ không quân của Mỹ ngay trên đất Nhật.
Tất cả đều mới lạ và nhiều chuyện để kể.

Tuy nhiên trong phạm vi bài này tôi chỉ xin tường thuật lại chuyến bay đến Nhật của đôi vợ chồng già. Chuyến về xin hẹn lần sau.

Chuyện đi trên máy bay từ LAX đến TOKYO và trở về thì rất bình thường đối với những người thích đi du lịch. Nhưng đối với hai vợ chồng già của tôi thì đó là một quyết định táo bạo và liều lĩnh vì quá nhớ thương con.

Nếu ai hỏi tôi có dám thực hiện một chuyến nữa hay không,  chắc tôi sẽ lắc đầu từ chối. Tôi sợ.

CHUYẾN ĐI
 Tôi bật ngã người trên chiếc giường nệm trải thẳng thớm. Hai tay đưa thẳng lên cao với một cử chỉ hết sức thoải mái  mãn nguyện khi cô con dâu la to:
- Mom ! You did it. Finaly! You did it.

- Yes. I did it. Tôi nói
Rồi cả hai mẹ con cùng cười sung sướng. Thằng cháu nội nhảy tưng tưng.
- Ba nội did it. Bà nội come home.
Cô con dâu xoa hai chân mẹ chồng cảm động:
- You so strong ! Mom!
Vâng tôi đã thành công. Tôi đã đặt chân đến đây: Đất nước hoa Anh Đào tươi đẹp. Tôi đang hiện diện nơi này: Một căn cứ không quân của Mỹ trên đất nước Phù Tang. Tôi đã đến thăm con tôi như trong mơ ước.
Ông chồng của tôi quả thật đã kiệt sức trên chuyến hành trình dài trên 11 giờ bay và thời gian chờ đợi đi về tổng cộng hơn 20tiếng. Vừa đặt chân về tới nhà là tôi đã cỡi giày dìu ông nằm ngay trên ghế salon cho thoải mái. Tôi xoa hai chân của ông và dịu dàng:
-Nằm nghỉ lưng cho khỏe đi ông. Mình đã đến đích.
…….

Nước Nhật không xa lạ gì đối với những người trang lứa như tôi. Những người trên 65, đến tuổi hưu, hoàn thành trách nhiệm mình với con cái. Du lịch là một thú vui mà nhiều người thực hiện để thỏa mãn mơ ước đi khắp thế giới trước khi không thể nào còn sức để đi xa.





Cho nên nói về một chuyến Nhật du mọi người sẽ cuời” Có gì mới mẻ đâu mà viết” Đúng vậy. Chẳng có gì mới đối với nhiều người. Nhưng thật là đặc biệt đối với tôi. Bởi vì đây là lần đầu tiên tôi làm một chuyến đi xa đến như vậy.

Tôi rời khỏi nhà lúc 7:40 sáng giờ Cali. Thằng con rễ phải đưa con đến trường rồi mới có thể đưa tôi ra phi trường được. Mọi người ai cũng lo sợ bị trễ máy bay. Vì xa lộ 91 nổi tiếng kẹt xe. Thế nhưng hôm nay may mắn kẹt xe không nhiều lắm nên đến phi trường LAX 10 am. Tôi phụ con rễ lấy hành ly rồi mới đỡ ông chồng xuống xe. Sau một hồi loay hoay tìm người giúp vì vừa lo hành ly vừa nắm tay ông chồng sợ ông đi lạc, tôi cũng đã đến khu vực check in. Một người phụ nữ Mỹ có nhiệm vụ giúp ông chồng tôi trên xe đẩy vì ông thuộc diện handicap. Đồ đạc tôi mang theo không có gì nhiều chỉ quần áo cho hai vợ chồng, tã và lót cho ông chồng. Một  it gia vị và thức ăn khô tôi mang qua cho con. Chiếc xe đẩy để khi đi chơi ông chồng tôi được tiện lợi.
Vì quá lâu không đi xa, nên tôi cứ tưởng mỗi người được 2 vali,  mỗi cái 70 lbs. Khi vào check in ở hảng American Airline tôi mới biết mỗi valy chỉ được 50 lbs. Cái valy quần áo dư mất 5 lbs.  (còn tiếp)




Bút Ký: THĂM CON (2)- Nguyễn thị Thêm



Đành phải lui cui tháo ra bỏ bớt lại cho đúng. Nhưng phải bỏ ra cái gì nặng cho mau xong. Tôi lấy cái máy đấm bóp ra, nhưng đi xa không thể thiếu nó. Nên tôi bỏ vào một túi nylon và đem theo luôn, còn lotion, xà bộng tắm và vài thứ nữa tôi phải bỏ vào thùng rác. Qua trạm kiểm soát lại một phen bị chận lại vì mấy hộp cháo tôi nấu và xay ra dự trù cho chồng ăn trên máy bay. Anh ấy thực quản có vấn đề nên phải dùng thức ăn lỏng  Người phụ trách thông cảm nhưng phải kiểm tra nghiêm nhặt. Qua bao nhiêu máy móc, rồi xray, thật lâu cuối cùng cũng được qua trạm.

Đến phiên ông chồng tôi bị chận lại để khám tổng quát. Họ bắt phải cởi áo khoác ra. Thấy trong túi có gì đó nặng nặng, Họ lấy cái thau nhựa trút ra để xét. Thì ra toàn là kẹo, ai thấy cũng phì cười. Có lẽ trước khi ra khỏinhà, chàng của tôi đã trút hết hộp kẹo bỏ vào túi áo. Anh ấy sợ nhểu nước miếng nên đem kẹo theo để ngậm giữ lại. Một chuyên viên mặc đồng phục mò, nắn tay, chân, vai và cùng khắp người ông xem ông thế nào, có đủ sức khỏe ngồi lâu trên chuyến bay dài hay không?
Xong xuôi người phục vụ đi tới, đẩy chồng tôi vào trong

Thế là vợ chồng tôi vào phòng đợi để chuẩn bị cuộc hành trình dài 11 tiếng 30 phút  chuyến bay AA169 của  hãng American Airline.
Tới giờ, ưu tiên cho người handicap vào máy bay trước, một người phụ nữ dáng người phục phịch, (thú thiệt nhìn hai cái mông to quá kích thước, núng nính theo những bước đi thấy thật tội nghiệp) đẩy chồng



tôi đi trước, còn tôi kéo carry on  nhỏ đựng ít thuốc men và quần áo đi theo sau.

Tới cửa máy bay, một lần nữa phải chuyển chàng từ xe đẩy này đến một xe đẩy nhỏ hơn để có thể đi qua hàng ghế hẹp để vào chỗ ngồi..
May quá thằng con đã mua cho ba mẹ chỗ ngồi chỉ có hai ghế và sau lưng là phòng vệ sinh.
Rất khó khăn mới đưa ông chồng tôi ngồi yên vị ,vì cơ thể chàng cứ như dán xuống mặt ghế không chịu nhúc nhích. Phải dê dịch hai chân từng chút một để bẫy cái mông đi . Nhìn một dãy hành khách đứng chờ, tôi thật lòng áy náy nhưng không biết làm sao. Thôi thì nói xin lỗi để mọi người thông cảm.

Máy bay rời phi đạo và cất cánh lên cao. Tôi nắm chặt tay ông chồng lòng thật mừng. Gì thì gì, chắc chắn chúng tôi sẽ được tới nước Nhật trong mơ ước.

Bay độ hơn hai giờ cô tiếp viên hàng không mời bửa ăn trưa. Ông chồng tôi rũ người xuống mệt mõi và vì quá đau lưng.. Tôi chọn phần thức ăn thịt bò cho anh ấy , còn tôi phần gà. có gì thì đổi qua đổi lại. Chàng muốn uống nước cam. OK ! như vậy tốt cho sức khỏe, còn tôi thì chọn một cốc trà xanh.

Mừng quá phần ăn của chàng thịt mềm, dù cơm hơi khô. Nhưng lạy trời khi tôi đút, chàng đã ăn hết phần của mình. Uống một phần ly nước cam và còn đòi ăn luôn một ít trong  phần tráng miệng. Điều tôi mừng nhất là không những chàng


ăn được mà không bị sặc như ở nhà. Như vậy, chàng có đủ sức khỏe  để chịu đựng cuộc hành trình còn dài.Lo cho chàng xong  thì người tiếp viên đã đi thu gom rác. Tôi từ từ thưởng thức phần ăn trưa của mình. Thức ăn tôi chọn là cơm gà. Ít cơm nóng và mấy lát thịt gà đựng trong một hộp nhôm nhỏ nhưng sao ăn quá ngon. Có một hộp nhỏ xíu đựng ít rau và hộp khác với vài lát trái cây tráng miệng. Phần ăn còn thêm một chai nước lọc và một cái bánh mì nhỏ với bơ .
Đương nhiên với phần ăn quá nhiều như vậy, tôi không thể nào dùng hết, đành bỏ lại. Nhìn người tiếp viên trút tất cả vào bịt rác, tôi thấy thật tiếc và thương cho những người không có thức ăn.
Mọi người ngủ gà, ngủ gật,người khách ngồi ghế kế tôi say sưa trong giấc nồng làm tôi thấy thật thèm
thuồng. Chàng tôi cứ mắt mở thao láo, thỉnh thoảng than đau lưng.  Tôi đã chuẩn bị sẳn rất nhiều giấy nên nước miếng nhểu xuống ướt miếng giấy này thì tôi thay miếng khác. Giấy dơ tôi đã có một bịt rác riêng cho khoản này rồi.
Khoảng 1 tiếng sau, tôi bước ra, cố gắng dìu chàng xê dịch ra khỏi hàng ghế. Loay hoay không biết phải làm sao xếp lại cái tay kê để bẩy chàng ra ngoài.. Gọi cô tiếp viên để hỏi, cô ta cũng không biết phải làm sao. Cô ta bảo tôi chờ một chút, cô ta đi hỏi người tiếp viên trong buồng máy phía trước. Một lát sau, cô ta lại chỉ tôi cái nút bấm nằm khuất ở bên trong.
Dìu chồng ra tới ghế ngoài, xoay chân cho có thế, tôi dùng sức kéo chàng đứng lên, rồi dìu chàng vào phòng vệ sinh. 

(còn tiếp)